Trang Nhà | Kinh Sách | Tin Tức | Pháp Thoại | Hình Ảnh | Liên Lạc

« Kim Quang - ngày 27-1… | Trang Chính | Ngày 10-04-2005 »

Ngày 17-09-2004

ĐÁP TỪ CỦA TRƯỞNGLÃO THÍCH THÔNG LẠC
Diệu Quang gửi lời đáp từ mừng sinh nhựt Thầy
Kính gữi Chú Vàng:
Trước những ngày mừng sinh nhựt Thầy, các con đã làm nên những bài thơ, văn để ca ngợi, chúc tụng Thầy và nói lên những tâm tư nguyện vọng tha thiết tìm cầu sự giải thoát thấm đượm tình thương gia đình, tình nghĩa Thầy trò, tình yêu quê hương Tổ quốc và bổn phận trách nhiệm đối với Phật Giáo. Nhất là những lời hứa hẹn cố gắng, bền chí tu tập rất là tuyệt vời. Nhưng nói không bằng thực hành các con ạ!
Nói được phải làm được, các con phải nghe theo lời dạy của Thầy: Trước tiên là phải sống đúng giới luật. Chính giữ gìn giới luật được nghiêm túc là các con đã dâng lên mừng sinh nhật Thầy.
Giữ gìn giới luật nghiêm túc là mừng sinh nhật Thầy mới đầy đủ ý nghĩa của sinh nhật. Nó đem lại lợi ích cho các con là thân tâm của các con thanh thản, an lạc và vô sự. Đó là một nguồn vui giải thoát thật sự không còn lời nói suông để mừng sinh nhật Thầy nữa. Phải không các con?
Các con dùng những lời tán thán, ca ngợi để mừng sinh nhật Thầy, Thầy không vui mừng, vì nó là lời nói suông không có ý nghĩa của sinh nhật Thầy. Mừng sinh nhật Thầy các con phải siêng năng tu tập như thế nào để có những kết quả bất động tâm trước các pháp ác và các cảm thọ, nhất là phải giữ gìn giới luật nghiêm túc như trên đã nói. Làm được như vậy là các con đã báo đáp ơn Phật, ơn Thầy. Và dâng lên những kết quả ấy để mừng sinh nhật Thầy là tuyệt vời, là mang đầy đủ ý nghĩa. Hơn thế nữa, các con phải chánh niệm tỉnh giác để khắc phục cho được hôn trầm, thùy miên, vô ký, ngoan không v.v…, và còn phải xả ly từng ác pháp trong thân tâm của các con nữa. Làm được như vậy là các con đã dâng lên mừng sinh nhật Thầy đầy đủ ý nghĩa cao đẹp, được như vậy Thầy mừng biết bao!
Ví dụ: sống độc cư 10 phần thì các con cố gắng giữ gìn độc cư, được 6, 7 phần. Sáu bảy phần làm được ấy các con dâng lên cúng dường là Thầy rất mừng .
Thầy buồn, vì các con nói được mà không làm được. Thầy buồn vì viễn ảnh Phật Giáo ngày nào đó sẽ mất đi. Phật Giáo mất đi là một sự thiệt thòi rất lớn cho lòai người trên hành tinh này.
Phật Giáo mất đi, dù các con có mừng sinh nhật Thầy đến hàng ngàn vạn lần có ích gì?! Phải không các con? Có chúc tụng, ca ngợi Thầy bằng gì đi nữa…thì Thầy cũng sẽ ra đi, ra đi mãi mãi. Và như vậy mọi người trên hành tinh sẽ không còn chỗ nương tựa, sẽ đau khổ triền miên bất tận! Nhất là các con rất đau khổ như gà con mất mẹ chỉ còn biết cất tiếng kêu mẹ chiu chích đau thương.
Người ta bảo rằng Đại Thừa không có người tu chứng, còn bây giờ các con là những học trò của Thầy, tu hành cũng chểnh mảng, không đứa nào tu chứng thì có khác chi Đại Thừa đâu. Phải không các con?
Đó là nỗi đau lớn nhất của Thầy. Các con có biết không? Vì vậy các con phải cố gắng và cố gắng hết mình hơn nữa để khắc phục sống cho đúng giới luật, ăn, ngủ, độc cư, nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng cho được. Nhờ sống đúng giới luật các con sẽ tu tập tốt và không còn pháp nào mà các con không đạt được kết quả. Nhất là giới luật nghiêm túc là các con đã trả lời với các nhà Đại Thừa. Phạm hạnh của một người Tăng sĩ rất cần thiết cho Phật Giáo, cho mọi người trong thời khoa học kỹ nghệ hóa hiện đại xã hội.
Cuối cùng những gì Đức Phật đã dạy trong kinh sách Nguyên Thủy các con đã tu tập được để nói lên tiếng nói của Phật Giáo chân chánh mà từ hơn 25 thế kỷ này đã bị Đại Thừa dìm mất.
Các con hãy nhớ những lời Thầy dạy ngày hôm nay, nhưng ngày xưa là những lời Đức Phật dạy. Ngày xưa Đức Phật nói được, làm được. Ngày nay Thầy nói được, làm được. Còn các con thì sao?
Phải cố gắng lên các con ạ! Bắt đầu từ giới luật đừng xem thường những giới nhỏ nhặt, phải sợ trước những lỗi nhỏ nhặt, có cảnh giác và tu tập như vậy giới luật mới được nghiêm chỉnh. Giới luật được nghiêm chỉnh thì 37 phẩm trợ đạo các con tu tập không còn khó khăn, không có mệt nhọc, không có phí sức.
Thầy chỉ ước mong các con làm được như vậy để mừng sinh nhật Thầy. Không những mừng sinh nhật Thầy mà còn mừng cho cả thế giới này, cho lòai người này sẽ có nền đạo đức và những giới hạnh cao đẹp không bị dìm mất.
Mừng sinh nhật Thầy có ý nghĩa cao đẹp như vậy thì mới gọi là mừng, chứ mừng sinh nhật bằng những lời ca ngợi suông, những lời chúc tụng suông thì có ý nghĩa gì các con ạ?!
Giới luật là nền đạo đức nhân bản - nhân quả sống không làm khổ mình khổ người. Nếu nền đạo đức ấy còn thì Phật Giáo còn, nền đạo đức ấy mất là Phật Giáo mất. Phật Giáo còn là còn chỗ đất đứng cho mọi người trên hành tinh này.
Nếu không còn ai tu chứng như Phật, như Thầy thì Phật Giáo đã bị dìm mất, chỗ đứng của Phật Giáo chân chánh cũng không còn. Các con có thấy chăng? Hơn 25 thế kỷ nay Phật Giáo có còn gì: Cúng bái, tụng niệm, cầu siêu, cầu an v.v… là những điều mê tín; ngồi thiền nhập định là ảo tưởng, sống trong giấc mơ; niệm chú bắt ấn là những trò ảo thuật lừa đảo người. Còn giới luật, đức hạnh thì tan nát, một ông Thầy có vợ con ở trong chùa sinh họat như một gia đình thế tục. Là một vị Thầy của Trời, Người mà chẳng làm chủ được sanh, già, bệnh, chết, chỉ chuyên nói láo có cấp bằng tiến sĩ khoe danh. Ôi! Thật là đau lòng.
Phật Giáo bây giờ còn lại những lời nói suông, nói láo, chứ có ai tu được những gì; Phật Giáo bây giờ còn lại một sự mê tín cúng bái, cầu siêu, cầu an…. Tứ thời tụng niệm như Bà La Môn .
Ô! Thật là xót xa. Những lời Thầy dạy có đúng không các con ??!!!
Ngày nay Thầy ra công dựng lại và làm sáng tỏ những gì của Phật Giáo đã bị dìm mất, nếu không khéo Phật Giáo sẽ bị dìm mất đi một lần nữa, thì nhân lọai sẽ bị thiệt thòi và con người trên hành tinh này sẽ giành giựt, đánh đập nhau mãi mãi. Chiến tranh thế giới không bao giờ dứt. Lòai người sinh ra vốn đau khổ lại càng đau khổ hơn.
Các con có thấy chăng? Suốt 25 thế kỷ nay chiến tranh liên miên bất tận. Tại sao Đạo Phật có mặt trên hành tinh này mà không có hòa bình thế giới. Tại sao và tại sao vậy???
Đừng hỏi tại sao? Phật Giáo chỉ còn có cái tên, chứ nền đạo đức không làm khổ mình khổ người của Phật giáo đã chết từ khi ông A Nan tịch.
Phật Giáo chỉ sống có một trăm năm về sau này người ta đã đưa giáo pháp của ngọai đạo vào Phật Giáo, rồi chia manh múm Phật Giáo ra nhiều hệ phái khác nhau để tranh giành quyền lợi, như vậy mới có chùa Đế Thiên, Đế Thích là kỳ quan thế giới, như vậy mới có chùa to Phật lớn khắp nơi trên thế giới mọc lên như nấm
Hôm nay nhân ngày sinh nhật của Thầy 77 năm, các con là những người tổ chức mừng sinh nhật Thầy lần đầu tiên. Đó cũng là ngày mừng cho con người trên thế gian này sẽ có một nền đạo đức nhân bản nhân quả. Nền đạo đức nhân bản nhân – quả sẽ đem lại hạnh phúc cho muôn người, muôn nhà.
Người dựng lại đạo đức đó là Thầy. Khi Thầy chưa khởi xướng thì có bao giờ ai được nghe những danh từ đạo đức không làm khổ mình khổ người, khổ chúng sanh chưa? Có bao giờ ai nghe được những danh từ đạo đức nhân bản - nhân quả chưa? Từ ngày bộ sách Đường Về Xứ Phật ra đời mới có những danh từ này. Phải không các con?
Những danh từ này đã tiêu biểu làm cho mọi người chú ý và lắng nghe tiếng nói Phật Giáo chân chánh. Từ những danh từ này nó sẽ đi vào tâm hồn của mỗi người và nó sẽ biến dần qua từng hành động sống của mọi người sẽ không làm khổ mình khổ người, khổ chúng sanh.
Nhờ đó trên hành tinh này sẽ có nền đạo đức nhân bản - nhân quả sống không làm khổ mình khổ người. Muốn được vậy và sự lan rộng nhanh chống hơn thì phải do nơi sức lực của các con, nơi trí óc và những chất xám của các con. Những gì các con đã ghi chép, đã viết ra đều là tiếp tay với Thầy dựng lại Phật Giáo. Từ lâu Thầy đã hằng mong ước có những cây bút, có những đầu óc sáng suốt, vì hạnh phúc của lòai người mà sách tấn nhau để giữ gìn giới luật nghiêm chỉnh; vì hạnh phúc của lòai người mà khích lệ nhau tu tập xả tâm ly dục ly ác pháp; vì hạnh phúc của lòai người mà các con viết lên từng kinh nghiệm tu tập những hành động đạo đức nhân bản - nhân quả để phổ cập đến hang cùng, ngõ hiểm, bất cứ nơi đâu cũng có đạo đức này.
Mừng sinh nhật Thầy chính là những ngòi bút của các con viết lên những gương hạnh sống. những gương hạnh sống rất quan trọng hơn lời nói suông các con ạ!
Các con viết được thì phải làm được, viết được mà không làm được là người Phật tử phỉ báng Phật, phỉ báng Thầy.
Các con nói được mà không làm được. Đại Thừa và Thiền Tông sẽ dựa vào chỗ đó mà phỉ báng Thầy. Phỉ báng Thầy tức là phỉ báng giáo pháp của Phật.
Bởi những điều Thầy dạy là những điều trong kinh sách Nguyên Thủy dạy, Thầy không có pháp gì mới cả, chỉ dựng lại những gì của Đức Phật đã bị ngọai đạo dìm mất qua kinh nghiệm tu tập của mình. Thầy đã triển khai và làm sáng tỏ đường lối của Đạo Phật cho phù hợp với thời đại hiện nay, thời đại mà trí thức lòai người đang phát triển cao, đang có sự hiểu biết sâu rộng, đang có những kiến thức khoa học để chứng minh đường lối tu học theo Phật Giáo là một sự thật.
Thầy có bổn phận là dựng lên làm sống lại những gì của Phật Giáo. Thầy chỉ là người nối tiếp cầm ngọn đèn chánh pháp của Phật giúp cho con người trên hành tinh này thấy được đường đi, để thóat ra nơi rừng thẳm âm u trong đêm dày đặc bóng tối.. Từ khi Thầy tu xong chỉ có mong ước điều ấy.
Từ đây về sau, tất cả những người về tu viện Chơn Như, chấp nhận Chơn Như là nơi tu hành của mình thì phải thấy trách nhiệm và bổn phận đối với chánh pháp của Phật.
Trước tiên là phải gắng sức tu tập, phải sống đúng giới luật, đừng để vi phạm dù những giới nhỏ nhặt. Sống như thế nào, tu như thế nào để xứng đáng là con của Phật, là đệ tử của Thầy thì những ngày mừng sinh nhật năm tới sẽ nói lên được ý nghĩa tốt đẹp hơn. Và như vậy các con còn gặp Thầy lại nữa. Nếu các con tu hành có hình thức, giữ giới không nghiêm túc lấy lệ, thường hay phá giới hạnh độc cư, ngủ nghỉ phi thời thì đó là nhân duyên đã hết, Thầy sẽ ra đi, và ra đi mãi mãi. Vì các con tu tập không nhiệt tình, giữ gìn giới luật không nghiêm chỉnh thì Thầy con tha thiết sống trên thế gian này nữa để làm gì. Phải không các con?
Còn nếu các con nỗ lực cố gắng tu hành sống đúng giới luật, sống không làm khổ mình khổ người thì các con không cầu thỉnh Thầy ở lại, nhưng Thầy cũng sẽ ở lại, ở lại mãi ngàn kiếp, vạn kiếp cùng bên các con.
Hiện giờ các con có người sống chưa đúng giới luật và tu tập còn chểnh mảng. Tuy Thầy không rầy la người nào hết, chỉ có nhắc nhở khéo léo để may ra các con biết sám hối sửa sai, biết giữ gìn Phạm hạnh trọn vẹn thì Thầy mới hoan hỷ. Nhưng các con không cố gắng tu tập và không giữ gìn giới luật thì Thầy cũng đành chịu thôi! Chứ biết nói sao bây giờ !!!
Duyên Phật pháp không có. Nghiệp chúng sanh quá nặng. Thôi thì đành phải ra đi, từ đó âm thầm Thầy sẽ nhập diệt và mãi mãi không trở lại như Đức Phật đã vào Niết Bàn.
Nếu đạo đức nhân bản - nhân quả này mà không dựng lại được cho loài người thì con người sẽ bị tiêu diệt, chính nó tiêu diệt lấy nó…
Hôm nay Thầy tuyên bố để rồi ngày mai, các con sẽ thấy lời nói này không sai.
Ôi! Nghĩ đến ngày con người tự diệt mà lòng thương đau, xót xa vô cùng. Tuy rằng Thầy đã ra đi. Những nổi đau thương vẫn còn ấp ủ trong lòng. Dù bất cứ ở nơi đâu Thầy vẫn thương những người đệ tử của mình đang sống trên hành tinh này không đủ phước duyên để thọ hưởng những đạo đức nhân bản - nhân quả không làm khổ mình khổ người. Một đạo đức sâu mầu cao thượng tuyệt vời mà chỉ Phật Giáo mới có mà thôi!!!
Đến đây Thầy xin chấm dứt lời đáp từ mừng sinh nhật Thầy. Chúc tất cả các con dồi dàu sức khỏe, tu tập xả tâm tốt.
Thân thương chào các con.
Thầy của các con
Thích Thông Lạc