Trang Nhà | Kinh Sách | Tin Tức | Pháp Thoại | Hình Ảnh | Liên Lạc

« Ngày 04-09-2007 | Trang Chính | Ngày 11-09-2007 »

Ngày 09-09-2007


Kính gửi các con thân thương!
Hỡi các con thân thương! Các con hãy ghi nhớ những lời dạy này:
- BĂNG ĐĨA, ÂM THANH, CA NHẠC
Khi thu âm NHỮNG LỜI DẠY GIỚI LUẬT, ĐỨC HẠNH về đời sống con người
hoặc NHỮNG BÀI PHÁP TU TẬP LY DỤC, LY ÁC PHÁP, để DIỆT NGÃ, XẢ
TÂM, để NHẬP TỨ THÁNH ĐỊNH, để THỰC HIỆN TAM MINH, LÀM CHỦ
SINH TỬ, CHẤM DỨT LUÂN HỒI của Thầy, khi các con sang ra đĩa, băng thì nên giữ
nguyên bản, không nên cắt xén thêm bớt; không nên xen hoặc đệm thêm ca nhạc, dù là
nhạc dạo, vì ca nhạc phát ra âm thanh trầm bổng khiến cho lòng người dễ sinh tình cảm ưa
thích, tham đắm, dính mắc. Vì thế giới luật Đức Phật dạy: “KHÔNG NÊN CA HÁT VÀ
NGHE CA HÁT”. Cho nên các con chỉ có thể xen đệm âm thanh thiên nhiên như: tiếng
chim kêu, tiếng vượn hú, tiếng dế gáy, tiếng ếch nhái hòa tấu, tiếng gió thổi rì rào qua khe
lá, tiếng sóng biển ào ào, tiếng gào thét của loài thú đang bị giết v.v… tùy theo bài giảng
pháp mà lồng ghép âm thanh cho phù hợp nghĩa của bài kinh. Bởi âm nhạc thiên nhiên rất
tự nhiên nhưng nói lên được cứu cánh giải thoát của Phật pháp. Vì ý nghĩa cứu cánh giải
thoát của Phật giáo rất tự nhiên lồng trong không gian và thời gian của mỗi người, không
cầu kỳ khó hiểu, không khó khăn tập luyện như Yoga, võ công, Tổ sư thiền, thiền xuất
hồn, thiền vô vi ông Tư, ông Tám, nhân điện, khí công, dưỡng sinh, v.v… Chỉ vì chúng ta
hiểu sai Phật giáo, hiểu không đúng pháp của Phật dạy mà lại hiểu Phật pháp theo kiểu
tưởng giải của các vị Tổ sư Bà La Môn, nên mới thấy tu tập khó khăn. Nếu pháp Phật khó,
sao có người đến nghe Phật thuyết giảng xong một bài pháp liền CHỨNG PHÁP NHÃN
THANH TỊNH rồi xin Phật xuất gia, sống trong giáo đoàn Tăng, không bao lâu liền
CHỨNG QUẢ A LA HÁN. Như vậy quả A LA HÁN là kết quả như thế nào mà trong
thời Đức Phật người tu hành chứng quả rất dễ dàng? Nếu muốn biết phương pháp tu vô
lậu CHỨNG QUẢ A LA HÁN này thì phải học những lớp sau đây: Năm lớp Ngũ giới
đức hạnh, Mười lớp Thập thiện nhân quả và lớp Chánh kiến, lớp Chánh tư duy, lớp Chánh
ngữ, lớp Chánh Nghiệp, lớp Chánh mạng, lớp Chánh tinh tấn, lớp Chánh niệm và lớp
Chánh định.
Sau khi học xong các lớp này, hàng ngày các con nhớ sống một mình trong thất, ngồi
chơi bình thường hay ngồi bán già hoặc kiết già hay ngồi trên ghế dựa lưng rồi quan sát
thân tâm, nhưng phải tỉnh thức từng tâm niệm của mình khi nó khởi lên và đang làm khổ
mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh thì các con dừng ngay các niệm ấy bằng pháp
NHƯ LÝ TÁC Ý để tâm được THANH THẢN, AN LẠC VÀ VÔ SỰ. Còn ngược lại
tâm niệm nào của các con không làm khổ các con, không làm khổ người và không làm
khổ tất cả chúng sinh là các con tư duy triển khai tâm niệm ấy để được tăng trưởng lớn
mạnh, biến ra thành hành động thân hay miệng để đem lại niềm vui, hạnh phúc cho các
con, cho mọi người và cho tất cả sự sống muôn loài trên hành tinh này. Cho nên chứng
đạo của đạo Phật chỉ có một việc làm như vậy, một việc làm rất tự nhiên nhưng lại tìm
thấy giải thoát ngay liền. Giải thoát ngay liền từ ngày này sang ngày khác, không có ngày
nào không giải thoát. Nếu thân tâm giải thoát như vậy là các con đã chứng quả A LA
HÁN. Quả A LA HÁN tại chỗ đó, chứ không còn chỗ nào khác nữa. Như vậy chứng quả
A LA HÁN đâu phải khó, phải không các con?
Quả A LA HÁN tu hành không khó chỉ vì tâm chúng ta còn ham thích dục lạc thế
gian; chỉ vì tâm danh, lợi, sắc, thực, thùy chưa chịu dứt bỏ nên mới thấy chứng quả A LA
HÁN là khó khăn. Điều khó khăn nhất hiện nay là trong giới Phật tử tu hành theo Phật 
giáo đều không hiểu đúng nghĩa chánh pháp tu giải thoát của Phật, nên họ chỉ hiểu biết
theo kiến tưởng giải của thầy tổ Đại Thừa và kiến tưởng giải của chính họ trong kinh sách.
Phật pháp là đạo đức nhân bản – nhân quả của loài người nên nó rất tự nhiên trong
thiên nhiên như vậy thì các con hãy để tự nhiên mà chỉnh sửa từng tâm niệm ác của các
con để nó trở thành từng tâm niệm thiện. Chỉnh sửa không có nghĩa là ức chế, bắt ép tâm
của các con phải làm như thế này, phải làm như thế kia, mà các con chỉ cần hiểu nó thiện
hay ác, có làm khổ mình khổ người không? Nếu biết nó là ác pháp làm khổ mình khổ
người thì các con tác ý: “Đây là tâm thiếu đạo đức làm người, hãy đi! đi!”. Nghe tác ý như
vậy nó liền chấm dứt. Vậy sự tu hành đâu phải khó khăn. Chỉ có sửa đổi tâm các con như
vậy mà chứng quả A LA HÁN, thì chứng quả A LA HÁN cũng đâu phải khó. Phải không
hỡi các con?
Đạo Phật tự nhiên trong thiên nhiên như vậy nên bài thuyết pháp dạy người tu tập
cũng rất tự nhiên và đơn giản, cớ sao các con lồng ghép thêm những lời ca, tiếng nhạc
trầm bổng, du dương vào bài thuyết pháp, làm mất đi sự tự nhiên của nó. Mục đích của bài
thuyết pháp là để mọi người nghe, hiểu, biết và tu tập cho đúng pháp, để được giải thoát,
chứ đâu phải để giải trí, để nghỉ xả hơi mà các con lồng ghép ca nhạc âm thanh vào. Thật
là đáng trách! Một việc làm thiếu cân nhắc, thiếu hiểu biết vô tình các con đã phỉ báng
Phật pháp, xem thường lời dạy của Phật quá rẻ. Còn các con lồng ghép xen đệm ca nhạc
vào bài thuyết pháp của Thầy như vậy với mục đích gì? Các con có biết không? Đó là để
lôi cuốn và cám dỗ Phật tử.
Đạo Phật ra đời vì lợi ích cho chúng sinh, nó đem lại sự bình an, yên vui cho mọi
người trên hành tinh này, bằng một nền đạo đức nhân bản – nhân quả. Do đó hành động
đạo đức nhân bản – nhân quả của các con cần phải hiểu rõ, khi đã hiểu rõ rồi thì tự các con
phải thắp lên ngọn đuốc đạo đức đó mà đi. Sự tu tập như vậy mới đúng tinh thần tự lực
của đạo Phật. Bởi vậy đạo Phật không có tha lực, không có cầu cúng, cầu nguyện v.v… Vì
thế các con phải tự sống không làm khổ mình, khổ người. Đó là chánh pháp của Phật, còn
ngoài ra là tà pháp của ngoại đạo.
Đạo Phật ra đời không dụ dỗ và lôi cuốn tín đồ bằng cách ban phước báu cho những
ai cúng dường xây chùa, đúc chuông, tạc tượng; cho những ai làm từ thiện bố thí thực
phẩm, tiền bạc, nhà ở v.v… và cho những ai tụng kinh bái sám, cầu siêu, cầu an, lạy hồng
danh sám hối v.v… Ai có duyên đến với đạo Phật thì phải tự mình tu tập, chứ không ai
thay thế tu tập cho mình được cả.
Lồng ghép âm thanh ca nhạc vào băng đĩa giảng kinh thuyết pháp, điều này quý thầy
bên Đại Thừa và Thiền Tông họ đã làm và thành công rất tốt đẹp, họ đã phổ biến băng đĩa
khắp nơi. Bởi họ biết rõ tâm lý Phật tử ưa thích nghe thuyết pháp có ca nhạc như vậy. Với
mục đích họ làm như vậy để lôi cuốn, dụ dỗ và giữ gìn phật tử, nhờ đó chùa mới có Phật
tử đông đảo; chùa mới có cúng dường tiền nhiều. Đó là một phương pháp kinh doanh tôn
giáo. Vậy mà các con cũng bắt chước lối kinh doanh tôn giáo đó nữa hay sao?
Lời dạy của Phật là lời vàng ngọc, nó là đạo đức của con người (nhân bản), nếu ai
biết sống đúng thì đem lại sự bình an, yên vui và hạnh phúc cho mình, cho người. Còn
người nào sống không đúng đạo đức nhân bản thì họ cũng như người thế gian tranh đua
hơn thiệt, thường lý luận phải trái trắng đen, hay nói xấu người này, nói xấu người kia,
thường thấy lỗi người, không thấy lỗi mình, tâm chạy theo tiền bạc, danh vọng, nhà cửa,
xe cộ, sắc đẹp v.v… thì tự làm khổ mình, khổ người, cuộc đời của họ đầy đau khổ. Những
người này đem đạo đức Phật giáo đến với họ như nước đổ lá khoai, chẳng lợi ích gì dù các
con có lồng ghép ca nhạc để lôi cuốn họ cũng chẳng lợi ích gì. Họ tu vì danh, vì lợi, chứ
không phải vì cầu giải thoát cho mình, cho người. 
Theo Phật giáo chỉ có sống đúng đạo đức nhân bản – nhân quả, không thêm bớt một
việc gì vào cuộc sống tu hành, chỉ nên để thuần túy lời giảng dạy bình thường, đơn giản
của Thầy là hay nhất. Vậy các con đừng bắt chước băng đĩa Đại Thừa lồng ghép âm thanh
ca nhạc trong những bài pháp dạy về giới luật đức hạnh thì phạm tội rất lớn, đó là phá oai
nghi tế hạnh trong giới luật Phật.
Các con có biết không? Gốc đau khổ của loài người là LÒNG HAM MUỐN (ái
dục), nhưng lời ca tiếng hát âm thanh du dương trầm bổng gợi lên lòng ham muốn. Vì thế
giới luật Phật đã dạy “KHÔNG NÊN NGHE CA HÁT VÀ TỰ CA HÁT”.
Vì vậy các con xen và đệm ca nhạc vào bài thuyết pháp của Thầy là các con đã đi sai
tông chỉ của Phật giáo, làm sai giới luật Phật. Làm sai giới luật Phật là phỉ báng Phật như
trên đã nói. Các con có biết không? Tội ấy nặng lắm các con ạ!
Do làm sai của các con ngày hôm nay mà người đời sau sẽ tiếp tục làm sai. Làm sai
tức là vi phạm vào giới luật, mà phạm vào giới luật thì tu hành không bao giờ đến nơi đến
chốn, chỉ uổng phí cho một đời tu hành. Người Phật tử thiếu oai nghi đức hạnh trong giới
luật là diệt Phật giáo. Vì thế Đức Phật dạy: “Giới luật còn là Phật giáo còn, giới luật
mất là Phật giáo mất”.
Các con có thấy quý thầy Đại Thừa không? Do Thầy Tổ của họ tu hành sai, phạm
giới, phá giới nên trải qua hơn 2500 năm họ đều tu hành sai, tu không làm chủ sinh, già,
bệnh, chết. Khi tu hành sai thì thầy trò truyền nhau pháp sai, vì thế tu hành chẳng đi đến
đâu, uổng phí một đời tu hành, chỉ loanh quanh trong danh lợi tôn giáo, biến họ trở thành
những tu sĩ Bà La Môn mà họ không biết. Các con có thấy chăng?
Những gì các con không biết đã làm sai, một phần cũng chính Thầy thiếu sót không
nhắc nhở các con ngay từ lúc ban đầu. Nhưng bắt đầu kể từ ngày hôm nay các con nên cố
gắng khắc phục sửa lại những chỗ sai, đừng làm sai nữa, những gì đã làm sai thì nên bỏ
qua, chứ không thể thu hồi băng đĩa đó lại được, xem như không có gì cả. Các con nên
nhớ đừng để chúng ta trở thành những nhà Đại Thừa thứ hai, thứ ba nữa.
Thăm và chúc các con mạnh tu hành xả tâm tốt, nhất là luôn sống đúng với lòng yêu
thương và tha thứ mỗi lỗi lầm của người khác.
Thân thương chào các con
Thầy của các con